Cú sốc của Nguyễn Thị Huyền
Tại SEA Games 28, Nguyễn Thị Huyền đã lập kỳ tích là tuyển thủ điền kinh Việt duy nhất đoạt chuẩn Olympic, thậm chí còn 2 chuẩn ở 2 nội dung 400m và 400m rào. Cũng kể từ đó, cả Huyền và các nhà quản lý huấn luyện của mình mặc nhiên xác định tài năng quê Nam Định giành quyền tới Olympic. Một cách tự nhiên, Huyền đã tự cho phép mình xả hơi dài như thể đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, đến nỗi chính ông thầy ruột phải than trời với lá đơn xin nghỉ gửi ngành thể thao, dù chỉ cốt để hù dọa.
Cái sự “đe” của ông Lợi cuối cùng lại trở thành một sự thật phũ phàng với Huyền theo một cách khác. Theo công bố mới nhất, thông số đỉnh cao trên đất Singapore mới chỉ giúp Huyền đứng hạng 77 cự ly 400m và 52 ở 400m rào. Có nghĩa là, nếu không tạo ra một cuộc đột phá mới, chị sẽ không có cơ hội dự tranh Olympic, bởi BTC chỉ chọn 48 VĐV cho nội dung 400m và 52 VĐV cho 400m rào. Khả năng này với Huyền giờ khó như lên trời vì thể lực, phong độ đã rơi xuống tận đáy mà không cách gì có thể lấy lại “điểm rơi” của SEA Games 28 chứ chưa nói đến việc còn phải vượt xa.
Lại chờ 2 suất… đặc cách
Tại Olympic 2012, lần đầu tiên, điền kinh Việt Nam có tới 2 đại diện tham dự nhờ vượt chuẩn, với Nguyễn Thị Thanh Phúc (đi bộ nữ) và Dương Thị Việt Anh (nhảy cao nữ). Dù khá may mắn, rõ nhất trường hợp của Việt Anh với cú nhảy xuất thần song thành quả đó cũng đủ để đưa Việt Nam thoát khỏi nhóm chậm tiến của môn này.
Thế nhưng, đến giờ, điền kinh Việt Nam đã phải đối mặt với một sự thật phũ phàng khi lại phải trông chờ vào 2 suất đặc cách kiểu khuyến khích dành cho một số nước kém phát triển nhất thế giới.
Về lý thuyết, cơ hội hãy còn nguyên song trên thực tế suất Olympic đã quá xa vời với bất cứ niềm hy vọng nào từ các gương mặt đang lên Nguyễn Thị Huyền, Quách Thị Lan, Quách Công Lịch, Lê Trọng Hinh tới những cựu binh Nguyễn Thị Thanh Phúc, Dương Thị Việt Anh, Nguyễn Văn Huệ. Trình độ cùng cách thức chuẩn bị của họ hiện tại đều không thể đảm bảo điều kiện cơ bản nhất là đạt chuẩn, trước khi tính đến chuyện lọt vào danh sách được chọn. Chưa kể, quỹ thời gian còn lại (hạn chót 11/07/2016) quá ngắn, số giải đấu để nâng cao thứ hạng, thành tích cũng chưa nhìn thấy đâu.
Cú sốc của Huyền cùng hy vọng có suất Olympic 99% tan thành mây khói tiếp tục chứng tỏ tư duy, cách làm “hội làng” thời vụ trước mắt của điền kinh Việt Nam. Những người có trách nhiệm tuyệt nhiên không có một kế hoạch, giải pháp nào cho Olympic. Ngay thời điểm Huyền vuột suất, các nhà quản lý huấn luyện vẫn đang bình chân như vại, như chuyện ở đâu rất xa và chẳng ảnh hưởng gì đến điền kinh Việt Nam.
Đấu trường quốc tế lớn nhất đó có vẻ như chỉ là “muỗi” so với SEA Games 28, nơi ĐTVN gặt cả vài chục huy chương, lĩnh cả tỷ đồng tiền thưởng.